Thiên Thần Tuyết

21/1/15 chỉ còn 3 tháng nữa thôi, hơn 3 tháng nữa là cô hoàn thành xong chương trình, cô bảo vệ đồ án và ra trường, chỉ còn 3 tháng nhưng cô có gì trong đầu? rỗng tuếch! còn 3 tháng để cô học tiếng anh, cô ko có tiền, nhà cô nghèo, nhưng đâu phải có tiền mới đi học được, cô có thể tự học ở nhà, cô tin cô có thể làm được! 3 tháng chưa đủ thì nhiều hơn, học tiếng anh là phải học cả đời chứ đâu phải học ngày một ngày hai, nhưng trong 3 tháng này cô sẽ nỗ lực hết sức có thể, cô sẽ vứt bỏ mọi thứ chỉ để học tiếng anh, cô phải giỏi tiếng anh hơn đứa cùng phòng của cô, đó là mục tiêu ngắn hạn của cô. cho dù có chết, cô cũng phải thực hiện bằng được, nó có điều kiện đi học tiếng anh miễn phí nhưng rồi cô sẽ học hơn nó, cô tự thề với bản thân mình.

sống vất vả hay sống nhục nhã, cô sẽ chon sống vất vả!

cũng chỉ hơn 3 tháng nữa cô sẽ được vào với chị gái và thăm đứa cháu mà cô đang mong mỏi nó trào đời, cháu ruột của cô đấy. nhưng  cho dù bận đến mấy cô cũng sẽ không từ bỏ môn tiếng anh của cô-cuộc sống của cô!

sao bây giờ nó mới nghĩ ra nhỉ?

một người bạn của nó có đứa em trai, hai chị em học cùng trường và đều đang ôn thi, anh người yêu của bạn nó đi công tác, hôm nào a ấy về thì con bạn nấu cơm, còn mình con bạn với em trai thì ko nấu, hôm đấy a ấy đi công tác, con bạn ko nấu mặc dù thằng em trai cũng đang ôn thi vất vả. nó nghĩ, tại sao a ấy về thì con bạn mới nấu còn a ấy ko về thì con bạn nó ko nấu, cách đối xử với người yêu và em trai khác nhau, có phải khi có người yêu thì con người ta sẽ trở nên vô tâm với mọi người xung quanh, chỉ biết chăm lo cho người yêu ko, nó khuyên bạn về nấu cơm cho em trai ăn, nó nghĩ chắc thằng em trai cũng buồn nhưng chẳng nói ra mà thôi, vì nó cũng là đứa em ko được quan tâm nên thấu hiểu, rồi nó nhận ra, mình đã mắc 1 sai lầm rồi. khi người ta có ny người ta có thể vô tâm, đằng này nó chẳng có ny sao lại cũng vô tâm đối với người thân đến vậy? vô tâm với người chị gái phải đi làm ca ngày hàng ngày vẫn sống bên cạnh nó, nó có bao giờ nghĩ đến chị gái nó và nấu cơm tử tế cho chị ăn đâu, toàn nấu cơm trời đất cho xong. vì chị nó hay mắng mỏ nó, hay la lối om sòm nên nó ko thích. nhưng nó có nghĩ là chị nó phải đi làm vất vả, còn đóng tiền phòng cho nó, giờ đây khi nó đang ngồi viêt stt thì chị nó đang phải làm việc, đnag phải may quần áo đấy, đâu được ngồi chơi như nó. khi chứng kiến con bạn nó như vậy nó nghĩ sau này dù có người yêu nó cũng sẽ ko bao giờ đối xử với người thân như thế, nhưng khi nghĩ lại, ngay cả hiện tại nó cũng đang đối xử như thế với người chị gái của nó, thì chứng tỏ nó là một con người tồi tệ như thế nào. cũng sắp ra trường rồi, thời gian chả còn nhiều, nó phải thay đổi thôi, ko thể như thế này được. 

10/11

a hài hước và thú vị, thích chọc tức người khác nhưng lại làm em cho em cười, e muốn quay lại đấy a ạ, quay lại 1 phần để gặp a. a đểu và rất lấc cấc nhưng em thích cái mặt đểu giả của a.

29/10 ngta có thể thích một người ngay từ lần gặp đầu tiên sao? lần đầu tiên gặp a, lần đầu tiên nói chuyện với anh, em có thể nói mà ko chán, ko chảnh, anh nói chuyện thật dễ gần, ấm áp, anh biết cách quan tâm đến mọi người xung quanh, kể từ khi gặp a lần đó em vẫn luôn nghĩ đến anh, bỏ ra cả buổi để tìm fb của a, chần chừ mãi mới dám nhấn nốt kết bạn , rồi lại chần chừ mãi mới dám gửi tn cho a, e biết e như thế này là ko đúng, là có lỗi, nhưng con ngta làm sao có thể ngăn được cảm xúc của mình đâu anh nhỉ? em đã thích anh ngay từ lần gặp đầu tiên, đó cũng chỉ là cảm giác thoáng qua thôi a ạ, như cơn mưa rào mùa hạ, mưa ầm ầm nhưng rồi sẽ tạnh nhanh giống như cảm xúc của em vậy, em đã nghĩ nếu như mình ko phải họ hàng thì tốt biết mấy, nếu như thế chắc chắn em sẽ tán anh rồi đấy, thật đáng tiếc anh ah, nhưng em sẽ cố được nc với anh nhiều hơn, để mình thân nhau như anh em,  e tìm hiểu rồi, mình họ hàng đang gần lắm a ạ, nhưng sao mình chẳng bao giờ nói chuyện , cũng chẳng bao giờ chào hỏi nhau a nhỉ? khi nào mới gặp a thêm lần nữa đây?

22/10: rôt cuộc thì chẳng ai thèm bên m đâu, khuôn mặt đâu đến nỗi, vậy sao m vẫn chưa tìm được người yêu m, người mà thầm thích m, đã yêu người khác, người mà m nghĩ vẫn luôn thích m một cách âm thầm,  mỗi khi m buồn hay cô đơn vẫn tự an ủi mình còn có người đó thích, nhưng người ta yêu một người khác, m lại ko xứng đáng được yêu rồi, m thật ích kỷ, m ko thích người ta thì phải mong người ta thích người khác chứ, rõ ràng chẳng ai có thể chờ đợi ai, quan tâm ai mãi mãi được, nếu ko cho đi thì sẽ ko được nhận lại. m đòi hỏi điều gì nữa? là do m, nhưng chỉ cần bạn bè m, bạn bè thôi...

nếu như nghĩ về một người con trai thì có lẽ đó là c, cái ngày thứ 2 -ngày mà t mong đợi để được gặp c, chờ tn của c, nhưng c đã ko nhắn, t biết, t cũng đoán trước rồi mà, nhưng sao t vẫn hy vong điều đó. cầm điện thoại, nhìn điện thoại ko rời, c đã ko nhắn, c ko nghĩ gì đến t, c ko vô tâm, chỉ là c vô tâm với t thôi

12/10/14 

giờ mình đã hiểu được tấm lòng của người cô, người thầy chỉ muốn cho học trò của mình học tốt, cô phải cảm ơn cháu vì đã cho cô cơ hội được gọi bằng cô giáo, nếu chỉ vì đồng tiền thì cô đã thôi ko dậy rồi, cháu là học trò đầu tiên của cô nên cô muốn cháu học tốt, sẵn lòng dậy cho cháu bằng tất cả sự nhiệt tình của mình, nhưng cháu còn nhỏ quá để hiểu những điều đó. cô cảm giác như ko được tôn trọng khi sau 1 buổi học mà cháu nói với cô 1 câu là hôm nay cô dậy cháu cóc hiểu gì hết, trong quá trình cô giảng bài chi tiết, còn hỏi cháu chỗ nào ko hiểu thì hỏi cô, vậy mà cháu ko hỏi còn nói cô như vậy, thái độ ko tốt, đừng đùa với cô, cô sẽ có biện pháp để trị cháu, nếu như cháu ko muốn học với cô, thấy cô giảng cho cháu khó hiểu thì cháu cứ nói ra, cô sẽ ko dậy cháu nữa để bố cháu thuê người khác chứ dậy mãi mà cháu vẫn ngu cô cũng chán lắm rồi

10/6/14

cái mà mình muốn ko phải là anh chị gọi cho mình chỉ vì mình viết mấy dòng đấy, hôm qua a sáng gọi, bảo qua chơi nhưng mình ko có nhà, bình thường có qua đâu, tự  nhiên hôm qua lại gọi điện bảo qua, nếu như vì mình viết mấy cái dòng đấy thì mình đâu cần, cái mình cần là sự thật lòng, sống thật đi anh chị ơi, đừng vì nghĩ em có chuyện gì mà quan tâm cho có, em ko cần đâu, em chẳng cần anh chị quan tâm em vì điều đó.

10/6/14

ko phải mọi người ai cũng yêu thương ta như ta mong đợi. phải chăng mình đã mong đợi và đòi hỏi quá nhiều. bây giờ mình đã lớn rồi, mọi thứ cần phải tự lập, đừng đòi hỏi mọi người phải quan tâm đến mình, cách tốt nhất là tự biết quan tâm đến mình, ko phải còn nhỏ nữa đâu mà cần sự bao bọc, sắp ra đời đến nơi rồi, hành trang của mình có gì đây? sự  quyết tâm của mình đi đâu hết rồi???

2/10

lạ thật? hôm nay chị gọi điện cho mình cơ đấy. động trời hay sao? a rể bảo gọi ah? muốn gọi thì gọi, muốn quan tâm đừng để đến lúc ngta xảy ra chuyện gì rồi mới quan tâm, vô tâm thì cứ vô tâm đi, ai cần đâu cơ chứ, a rể còn nhắn tin hỏi có chuyện gì, đúng là đời, chỉ khi người ta chết mới biết đến sự tồn tại của ngta. lâu lâu kêu 1 tiếng để ngta biết mình đang sống, chán thật, cái sự quan tâm đấy mình đâu cần. đợi đến lúc nhận ra thì trai tim mình đã bị sứt 1 góc rồi

2/10/14

khi nào đủ yêu thương, bông tuyết sẽ không còn là bông tuyết, tuyết sẽ tan.cái ngày đó, là ngày nào?

1/10

mọi thứ thật mệt mỏi, đau đầu quá,yêu thương thật mong manh, mình đang trong thời kỳ khủng hoảng, thiếu thốn tình thương, cái đến bây giờ mình vẫn chưa muốn chấp nhận đó là chị. thực sự là đang thiếu thốn. chỉ muốn đi đâu thật xa, khi con người ta sống thiếu tình cảm , ngta sẽ chết dần chết mòn như cây thiếu nước

1/10/14

lâu lắm rồi mới nc nhỉ, cũng ko có cảm giác gì đặc biệt lắm, đào hoa phết đấy chứ, lắm gái theo, mình cũng đầy trai theo, vẫn cảm giác chờ đợi đến 1 ngày, đó là thứ 2, sec mặc bộ quần áo đẹp, đầu tóc đẹp, mọi thứ phải thật lung linh mới được.

30/9/2014 00:27

mọi chuyện tưởng chừng như bế tắc, tuyệt vọng, nhưng thiên thần tuyết sẽ ko bao giờ gục ngã, thời thiết càng lạnh càng làm cho thiên thần tuyết cứng cáp, mạnh mẽ mà thôi!

cô gái bé nhỏ có thể làm được gì khi những người chị ko quan tâm đến cô, ko yêu thương cô, cô thương bố mẹ nhưng cô cũng phá của bố mẹ nhiều, cô đã từng tiêu tiền ko biết tiếc, giờ thì 1 đồng cũng xót, còn ko dám gọi điện về xin tiền học phí, bố mẹ ở nhà có tiền đâu, cô lại tủi thân cho mình có chị cũng như không, nợ nần chồng chất, nhưng may mắn luôn mỉm cười với cô, mọi chuyện cô sẽ vượt qua, dù cho có phải bán cái vòng bạc thì cô cũng sẽ ko bỏ buổi đi chơi với lớp, cô có thể xoay sở được! xin bố mẹ 3tr là quá nhiều rồi, nhiều lúc cô tự hỏi, chị cô không thương cô ko sao, nhưng phải thương bố mẹ chứ, 3tr bố mẹ gửi ntn đây,chưa tính đến tiền dán vé buýt, tiền đi đám cưới, rồi tiền đi chơi với lớp, 3tr chỉ đủ tiền học phí dư 200, làm sao cô có thể chi tiêu cho các khoản đây...cô thực lòng xin lỗi bố mẹ nhưng cô không còn cách nào khác, có lẽ cô phải bán cái vòng bạc đi thôi, cái vòng mà chị nhung từng đeo,và là của mẹ mua, cô muốn giữ nó, muốn đeo nó làm kỷ niệm, nhưng giữ làm gì khi chị nhung cũng đâu còn quan tâm đến cô, từ khi chị lấy chồng đã ko hoàn toàn là chị cô nữa rồi, cô ko thể xin tiền, ko thể lấy tiền, và ko thể coi cái gì của chị cũng như của mình như trước nữa.

tài sản trên người cô, còn giữ làm gì, còn ý nghĩa gì khi tình cảm héo mòn, trái tim cô ngày càng băng giá

26/9

CHÚC MỪNG SINH NHẬT!!!

hôm nay là ngày sn c nhưng t ko nhớ, lên f thì mới biết, nhận ra mình cũng chẳng để ý đến nữa rồi, t quên rồi, bằng ngày này năm ngoái, c còn cáu gắt với t, lúc ấy t thấy sợ c, có chút gì đấy buồn buồn, còn nhớ t đi học tiếng anh, tặng cho c cái dây đeo thẻ mua ở gần chỗ học vào ngày sn c.  ai bảo thẻ và dây là 1 đôi? t có dây, c có thẻ nhưng... cái dây đó là kỷ niệm, t còn giữ, vậy c còn giữ nó hay ko? chắc c vứt rồi nhỉ? 

sn năm nay t ko được gặp c, mới ngày đấy mà 1 năm rồi cơ đấy, có lẽ t cũng ko còn hồn nhiên như hồi ngồi kể bao nhiêu chuyện với c rồi cười híp mắt nữa. năm nay c liệu c còn nhớ vào ngày này năm ngoái c đã gặp t ko? 

chúc c - cơn gió mùa thu thoáng qua của đời t sinh nhật vui vẻ, luôn luôn yêu đời, đây cũng là năm học cuối chúc c học tập tốt, đạt kết quả tốt, còn nợ môn nào thì trả nợ hết còn ra trường đúng hạn và đạt kết quả cao.

mùa thu đến rồi đấy? c còn nhớ?

..

cuộc sống vẫn không ngừng tiếp diễn, bài tập dồn nén không biết làm... cố lên cô gái!

21/9/14

hôm qua là ngày dài đầy ý nghĩa, bạn bè đến đông và rất vui, vui cười tinh nghịch, hồn nhiên. :D ngày hôm nay lại bắt đầu ngày mới, sáng ngủ dậy mùa thu đã về rõ rệt, cái thời tiết se se lạnh thật  dễ chịu, sao năm nay lại thấy yêu mùa thu đễn thế. mặc dù mùa thu năm nay chẳng còn như năm trước, còn nhớ vào cái ngày nắng vàng rực rỡ nhưng ko nóng, góc căng tin ấy tớ đã gặp cậu, bỏ cả tiết học để ngồi nói chuyện, uống nước với c, rồi những lần thời tiết cũng hơi lạnh lạnh thế này t với c đi chơi , đơn giản chỉ là gặp nhau rồi ngồi uống nước thôi t cũng thấy thích rồi, năm nay khi mùa thu về t lại nhớ c, nhớ mùa thu của năm ngoái, có phải vì thế mà t yêu mùa thu hơn, chưa bao giờ t thấy mùa thu đẹp đến thế...

19/9

liệu ngày nào đó, có ai biết em là ai, có ai vào đọc từng blog của em hay ko?

19/9

 

chúc mừng sinh nhật cô bé! chào tuổi 22!